Bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ
HOA TÍM ĐỢI CHỜ
Lăn tăn con nước ngẩn ngơ Lục bình trôi dạt bến bờ nơi đâu Cho dòng sông cũ âu sầu Vấn vương một khúc tình đầu chưa phai Nhớ sao một thoáng ban mai Tung bay tà áo cùng ai đến trường Trang vở giấu chút tơ vương Tình thơ chỉ biết đơn phương trao người Bao lần hòa điệu tiếng cười Cùng nhau bắt cá vịnh vòi sông quê Lục bình ai hái bên đê Hò chung đệu lý say mê lòng người Lớn lên ai cũng vào đời Người nơi thành thị người nơi quê nhà Sông xưa vẫn nặng phù sa Cớ sao hoa tím như là nhạt hơn Gió chiều mang chút cô đơn Chắc vì con nước dỗi hờn chẳng trôi Chắc vì người chốn xa xôi Vô tư đâu biết tình tôi đang chờ Thế nên người đã hững hờ Bỏ đi biệt xứ, mịt mờ phương xa Nào đâu dám trách người ta Tại đời trôi dạt bôn ba cũng đành Tám năm duyên tựa chỉ mành Người xưa trở lại đã thành với ai Tôi cười sao mắt lại cay Có ai hứa hẹn với ai mà chờ? Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
TRĂNG NHỚ
Trăng kia mang nét thanh tao Vạn năm là của trời cao mây ngàn Còn ai trốn ở tim chàng Cho em nghĩ mãi... canh tàn không hay Đêm dài gió thoảng heo may Tương tư chẳng biết từ ngày nào sang Ngoài hiên trăng vẫn dịu dàng Trong em nỗi nhớ về chàng đầy vơi Muốn đem một chút chơi vơi Gửi theo ngọn gió đến nơi anh nằm Lại e người chẳng để tâm Riêng em ôm nhớ âm thầm bấy lâu Có khi tự hỏi một câu Bên kia anh có bạc đầu nhớ mong? Hay là chỉ mỗi em trông Đêm nghe gió rít mà lòng chẳng yên Thương mà chẳng dám gọi tên Sợ câu thổ lộ làm duyên ngượng ngùng Nhiều khi hy vọng mông lung Có người cũng nhớ vô cùng như em Trăng kia là của trời xanh Còn anh... đến lúc nào thành của em? Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
MUA THƠ
Người hỏi em làm thơ rồi có bán, Anh mua về mỗi sáng đọc chơi chơi?! Cho lòng yên thêm mơ mộng trong đời Và tất bật hóa thảnh thơi dễ sống! Mà anh ơi, thơ chỉ là hạt giống Đâu thể nào đón cơn sóng thay ta Nhưng gieo trồng sẽ có lúc nở hoa Cứ làm theo điều tim ta mách bảo! Nếu một mai giữa bộn bề mỏi mệt Anh vô tình đọc hết mấy vần thơ Thấy lòng mình dịu xuống một đôi giờ Thì câu chữ cũng tình cờ có nghĩa. Em viết chúng từ những điều thấm thía, Chút chạnh lòng, chút nghĩa với chút thương Gom nắng mai cùng vài giọt mù sương Đem hong lại những đoạn đường mỏi bước. Nên anh nhé, chẳng cần đem tiền cược, Cũng chẳng cần hỏi giá những vần thơ Nếu thích rồi, cứ giữ lấy mà mơ Thơ em tặng, chứ bao giờ em bán! Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
MÂY
Mây kia chắc chẳng biết buồn Ngày ngày theo gió đi muôn phương trời. Mây kia có biết chuyện đời, Nhọc nhằn vất vả bao thời đắng cay? Mây cười đâu phải riêng ai Vốn đều có đủ đắng cay ngọt bùi Mây kia cũng trãi đủ mùi Gió sương bão tố ngậm ngùi bao phen Và rồi qua khỏi đêm đen Trời quang mưa tạnh, mây thêm sắc hồng Em ơi đừng quá bận lòng Dù cho là cá là rồng đều hay! Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NẾU CUỘC ĐỜI...
Nếu cuộc đời phải qua nhiều cay đắng Em muốn làm bông hoa trắng vô lo Hương ngọt ngào, nở rộ chẳng đắn đo Có nghĩ đâu những lý do thua thắng?! Nếu cuộc đời vốn không nhiều may mắn Em muốn làm tia nắng lúc bình minh Đâu nhất thiết cả thế giới ngắm nhìn Chỉ cần biết, chính mình nguồn ấm áp Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
AN NHÀN
Đêm nay trăng sáng êm đềm Mời người ghé lại bên thềm cùng ta Rót trà, nâng chén ngắm hoa Hàn huyên đôi chuyện, ngân nga câu vần. Ngoài thềm gió thoảng lâng lâng Trong hiên ta viết mấy vần thơ vui Chẳng màng thế sự ngược xuôi An nhàn một tối trăng ngồi cùng ta! Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
LÀM SAO?
Trớ trêu sợi chỉ tơ hồng Ai trao một nửa tấm lòng cho tôi? Thành duyên thật quá xa xôi Nhưng mà cắt đứt, lòng tôi chẳng đành! Nhiều lần tự nhủ "ghét anh" Mà sao nỗi nhớ lại đành nghiến đai Đêm về chẳng nói cùng ai Mà nghe nước mắt kéo dài canh thâu. Muốn quên, chẳng dễ gì đâu Muốn thôi nhung nhớ, càng sầu càng thương. Biết rằng chẳng thể chung đường Cố quen quạnh quẽ đêm trường đơn côi Giúp con đi hỡi trời ơi, Làm sao quên được một người đã thương? Làm sao dứt khỏi tơ vương Làm sao gặp lại, dững dưng cho đành?! Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NẮNG VẼ
Nắng vẽ bóng nghiên ở bên đường Hài lòng tạo nét chút hoa hương Tranh này khác chi là thủy mạc Họa phẩm nhiều hơn cả đế vương! Lục Bình
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
DỰA VÀO AI ĐÂY?
Em như nhánh liễu, cành đào Mong manh trong gió, dựa vào ai đây? Dựa chàng thì sợ đổi thay Dựa trăng trăng khuyết, dựa mây mây dời Dựa hoa, hoa cũng tàn rồi Dựa sông, sông chảy chẳng ngồi đợi em Dựa nắng, nắng tắt về đêm Dựa mưa, mưa tạnh bên thềm mà thôi Dựa vào cánh bướm rong chơi Bướm bay theo gió, để người ngẩn ngơ Dựa vào một áng văn thơ Trang thơ khép lại, ai ngờ được đâu Dựa vào con nước qua cầu Nước xuôi chẳng hẹn ngày sau quay về Dựa vào hứa hẹn câu thề Lời theo gió cuốn, đâu hề còn đây Thôi thì chẳng dựa vào ai Tự mình đứng vững, tự tay mình làm! Lục Bình Đôi khi, một khoảng lặng cho riêng mình, một cuốn sách hay hay chút hương thơm dịu nhẹ cũng đủ để ta học cách yêu thương và vững vàng hơn trong thế giới của chính mình.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
CƠN MƯA NGÀY ĐÓ
Mưa rào bất chợt ghé qua Anh vào trú tạm hiên nhà chiều nay Nhấp trà mà chợt thấy say Chắc vì ánh mắt như mây của chàng Từ hôm ấy, tim rộn ràng Dường như nhớ nhớ, lại càng nhớ hơn Gió qua thoáng chút cô đơn Trà hoa ngày trước nhạt hơn rất nhiều Em thề, em chẳng hề yêu Chỉ là như thiếu mưa chiều ướt vai Chỉ là hoa cỏ đổi thay Sau cơn mưa ấy, lại đầy sắc tươi Em thề, chẳng nghĩ về người Chỉ là nhơ nhớ, nụ cười chút thôi Thỉnh thoảng nhìn áng mây trôi Lòng em se sắt ngắm đôi chim trời Thấy anh qua ngõ muốn mời Người dưng thật khó cất lời làm sao Chắc vì cách một bờ rào Có mời trà nóng, người nào tiện chân Ngày ngày cứ thế bâng khuâng Em ra tưới nước ở sân đợi chờ Đợi chờ ánh mắt hững hờ Đợi chờ mây lại bất ngờ trút mưa Và rồi một thoáng g...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
HOA
Mỗi người tựa một loài hoa Nở vào ban sáng, nở qua giờ chiều Loài thì sắc thắm yêu kiều Loài thì thơm ngát, mỹ miều khác nhau Đừng so chi thấp với cao Mỗi loài mỗi vẻ chứ nào kém chi Bạn - tôi cũng một xuân thì Cùng nhau nở rộ chẳng bì chẳng tranh! Lục Bình Đôi khi, một cuốn sách nhỏ hay một món đồ bình dị cũng đủ để ta tìm lại chút thư thái và học cách yêu vẻ đẹp riêng của chính mình.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
THĂM MẸ
Bao lâu rồi con chưa về thăm mẹ Gió sau hè, nhè nhẹ bỗng nhớ quê Ngôi nhà ấy còn được mấy lần về Và nhìn thấy mẹ bưng sề sảy thóc Chỉ vừa nghĩ thôi, con chưa hề khóc Mà lệ ròng, sợ tóc mẹ nhanh phai Một trăm tuổi thì còn lại nhiêu ngày? Một trăm tuổi chẳng dài như con nghĩ!! Thời gian kia, trôi quá nhanh mẹ nhỉ Và dòng đời vốn dĩ chẳng chờ ai Vậy đường trường con gác lại ngày mai Để thảnh thơi hôm nay về thăm mẹ! Lục Bình Giữa nhịp sống vội vàng, món quà lớn lao khiến cho mẹ hạnh phúc nhất chính là gặp gỡ và ở bên mẹ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác