TRĂNG NHỚ

5.658 lượt xem


 

Trăng kia mang nét thanh tao
Vạn năm là của trời cao mây ngàn
Còn ai trốn ở tim chàng
Cho em nghĩ mãi... canh tàn không hay
Đêm dài gió thoảng heo may
Tương tư chẳng biết từ ngày nào sang
Ngoài hiên trăng vẫn dịu dàng
Trong em nỗi nhớ về chàng đầy vơi
Muốn đem một chút chơi vơi
Gửi theo ngọn gió đến nơi anh nằm
Lại e người chẳng để tâm
Riêng em ôm nhớ âm thầm bấy lâu
Có khi tự hỏi một câu
Bên kia anh có bạc đầu nhớ mong?
Hay là chỉ mỗi em trông
Đêm nghe gió rít mà lòng chẳng yên
Thương mà chẳng dám gọi tên
Sợ câu thổ lộ làm duyên ngượng ngùng
Nhiều khi hy vọng mông lung
Có người cũng nhớ vô cùng như em
Trăng kia là của trời xanh
Còn anh... đến lúc nào thành của em?
Lục Bình

Nhận xét

Bài đăng phổ biến