Bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm tình
GIÓ MÙA ĐÔNG BẮC
Tôi biết gió mùa Đông Bắc về không phải vì bản tin thời tiết. Tôi biết vì sáng nay, vừa mở cửa, một luồng gió lạnh đã lách qua khe áo, chạy dọc sống lưng. Cái lạnh đầu mùa bao giờ cũng có chút gì đó bất ngờ. Không dữ dội, chẳng đến mức khiến người ta phải co ro ngay lập tức, chỉ đủ để hai bàn tay vô thức tìm lấy nhau, xoa xoa vài cái. Rồi chẳng hiểu sao, tôi nhớ đến một bàn tay khác. Bàn tay của một người đã rất lâu rồi tôi không còn được nắm. Có những người rời khỏi cuộc đời mình lâu đến mức ta tưởng đã quên. Không còn tìm tên họ trên mạng xã hội. Không còn tò mò họ đang sống thế nào. Cũng chẳng còn thức đến khuya chỉ để đọc lại mấy dòng tin nhắn cũ. Tôi đã từng nghĩ như thế là quên. Cho đến khi gió mùa về. Hóa ra trí nhớ con người kỳ lạ lắm. Nó chẳng cần một tấm ảnh, chẳng cần một bài hát, đôi khi chỉ cần trời lạnh hơn hôm qua vài độ là đủ để lôi nguyên một người từ rất xa xưa trở về hiện tại....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
VẺ BỀ NGOÀI QUAN TRỌNG ĐẾN THẾ Ư?
Ngày trước, tôi từng nghĩ đơn giản lắm. Chỉ cần mình sống tử tế, yêu một người bằng tất cả những gì mình có, chân thành một chút, biết nghĩ cho người khác một chút, thì rồi người ta cũng sẽ đáp lại và yêu thương mình như cách mà mình thương người ta vậy. Tôi tin vào cái gọi là “đẹp từ tâm”. Tin đến mức có một thời, tôi chẳng mấy quan tâm mình trông như thế nào. Tóc sơ rối thì kệ tóc sơ rối. Áo mặc lâu đến bạt màu cũng chẳng sao chỉ cần đồ sạch sẽ không rách rưới là được. Có hôm soi gương thấy mặt mũi phờ phạc, tôi còn tự an ủi: “Không sao, người thương mình sẽ thương cả lúc mình xấu xí.” Nghe thật cảm động. Và cũng thật ngây thơ. Cho đến một ngày tôi nhận ra, cuộc đời hình như không có đủ kiên nhẫn để ngồi xuống tìm hiểu xem một người có tâm hồn đẹp đến đâu. Người ta nhìn thấy bạn trước khi nghe bạn nói. Nhìn mái tóc trước khi biết bạn đã thức bao nhiêu đêm. Nhìn làn da trước khi biết bạn đã khóc bao nhiêu lần....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Có những lần tha thứ là vì yêu người... Lần cuối rời đi là để thương mình!
Tôi từng nghĩ yêu một người là phải biết tha thứ. Hồi còn bé, tôi thấy người lớn giận nhau rồi lại làm lành dễ dàng lắm. Ba với mà đang giận nhau. Ba vẫn mua cho má bó rau, rồi má nấu cho ba nồi canh chua. Hai người chẳng ai nói xin lỗi, cũng chẳng ai nhận mình sai. Đến tối vẫn ngồi cạnh nhau coi tivi, lâu lâu cãi thêm một câu cho có lệ, rồi ngủ. Tôi cứ tưởng tình yêu chắc là vậy. Giận thì giận. Buồn thì buồn. Thương nhau rồi thì thôi. Sau này yêu mới biết, có những chuyện không thể “thôi” dễ dàng như một nồi canh chua nguội đi rồi hâm lại. Có những câu nói người ta buột miệng nói ra, mình nghe một lần nhưng nhớ cả đời. Có những lời xin lỗi nghe rất chân thành, nhưng cái đau đã nằm lại đâu đó trong lòng, lâu lâu trở mình một cái là nhói. Và có những người, mình thương đến mức cứ nghĩ chỉ cần họ quay lại ôm mình một cái, dù họ làm trời sập thì mình cũng cho qua. Tôi đã từng như thế. Anh làm tôi buồn. Tôi khóc. Anh xin lỗi. Tôi tha thứ. Rồi anh lại làm tôi buồn. Tôi lại khóc. Anh l...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Có khi nào mình đang sống nhầm cuộc sống của người khác?
Có một dạo, tôi rất thích đứng trước tủ quần áo thật lâu. Không phải vì không có gì để mặc, mà vì có quá nhiều thứ để mặc. Chiếc váy mẹ bảo đẹp. Cái áo bạn thân bảo hợp. Bộ đồ chị họ nói mặc vào trông sẽ “ra dáng người lớn”. Rồi một chiếc áo màu xanh tôi thích, nhưng chẳng hiểu sao đã nằm mãi dưới đáy tủ, chưa một lần được mặc đi đâu. Tôi đứng trước tủ, hết lấy cái này ra rồi lại treo cái kia vào. Cuối cùng mặc đại một bộ. Sau này nghĩ lại, tôi thấy hình như tuổi hai mươi của mình cũng giống hệt cái tủ quần áo ấy. Rất nhiều lựa chọn. Rất nhiều lời khuyên. Rất nhiều người đứng bên ngoài bảo tôi nên mặc gì, nên đi đâu, nên trở thành ai. Chỉ có một người ít được hỏi nhất. Là tôi. Tôi hai mươi mấy tuổi, cái tuổi mà người ta thường bảo còn trẻ, còn cả tương lai phía trước. Nhưng lạ lắm, càng trẻ tôi càng sợ. Sợ chọn sai ngành học. Sợ chọn sai công việc. Sợ yêu nhầm người. Sợ nghỉ một công việc mà mọi người cho là ổn. Sợ bước sang một con đường không có ai đi cù...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác