Bài đăng

HOA TÍM ĐỢI CHỜ

  Lăn tăn con nước ngẩn ngơ Lục bình trôi dạt bến bờ nơi đâu Cho dòng sông cũ âu sầu Vấn vương một khúc tình đầu chưa phai Nhớ sao một thoáng ban mai Tung bay tà áo cùng ai đến trường Trang vở giấu chút tơ vương Tình thơ chỉ biết đơn phương trao người Bao lần hòa điệu tiếng cười Cùng nhau bắt cá vịnh vòi sông quê Lục bình ai hái bên đê Hò chung đệu lý say mê lòng người Lớn lên ai cũng vào đời Người nơi thành thị người nơi quê nhà Sông xưa vẫn nặng phù sa Cớ sao hoa tím như là nhạt hơn Gió chiều mang chút cô đơn Chắc vì con nước dỗi hờn chẳng trôi Chắc vì người chốn xa xôi Vô tư đâu biết tình tôi đang chờ Thế nên người đã hững hờ Bỏ đi biệt xứ, mịt mờ phương xa Nào đâu dám trách người ta Tại đời trôi dạt bôn ba cũng đành Tám năm duyên tựa chỉ mành Người xưa trở lại đã thành với ai Tôi cười sao mắt lại cay Có ai hứa hẹn với ai mà chờ? Lục Bình

GIÓ MÙA ĐÔNG BẮC

  Tôi biết gió mùa Đông Bắc về không phải vì bản tin thời tiết. Tôi biết vì sáng nay, vừa mở cửa, một luồng gió lạnh đã lách qua khe áo, chạy dọc sống lưng. Cái lạnh đầu mùa bao giờ cũng có chút gì đó bất ngờ. Không dữ dội, chẳng đến mức khiến người ta phải co ro ngay lập tức, chỉ đủ để hai bàn tay vô thức tìm lấy nhau, xoa xoa vài cái. Rồi chẳng hiểu sao, tôi nhớ đến một bàn tay khác. Bàn tay của một người đã rất lâu rồi tôi không còn được nắm. Có những người rời khỏi cuộc đời mình lâu đến mức ta tưởng đã quên. Không còn tìm tên họ trên mạng xã hội. Không còn tò mò họ đang sống thế nào. Cũng chẳng còn thức đến khuya chỉ để đọc lại mấy dòng tin nhắn cũ. Tôi đã từng nghĩ như thế là quên. Cho đến khi gió mùa về. Hóa ra trí nhớ con người kỳ lạ lắm. Nó chẳng cần một tấm ảnh, chẳng cần một bài hát, đôi khi chỉ cần trời lạnh hơn hôm qua vài độ là đủ để lôi nguyên một người từ rất xa xưa trở về hiện tại....

TRĂNG NHỚ

  Trăng kia mang nét thanh tao Vạn năm là của trời cao mây ngàn Còn ai trốn ở tim chàng Cho em nghĩ mãi... canh tàn không hay Đêm dài gió thoảng heo may Tương tư chẳng biết từ ngày nào sang Ngoài hiên trăng vẫn dịu dàng Trong em nỗi nhớ về chàng đầy vơi Muốn đem một chút chơi vơi Gửi theo ngọn gió đến nơi anh nằm Lại e người chẳng để tâm Riêng em ôm nhớ âm thầm bấy lâu Có khi tự hỏi một câu Bên kia anh có bạc đầu nhớ mong? Hay là chỉ mỗi em trông Đêm nghe gió rít mà lòng chẳng yên Thương mà chẳng dám gọi tên Sợ câu thổ lộ làm duyên ngượng ngùng Nhiều khi hy vọng mông lung Có người cũng nhớ vô cùng như em Trăng kia là của trời xanh Còn anh... đến lúc nào thành của em? Lục Bình

MUA THƠ

Người hỏi em làm thơ rồi có bán, Anh mua về mỗi sáng đọc chơi chơi?! Cho lòng yên thêm mơ mộng trong đời Và tất bật hóa thảnh thơi dễ sống! Mà anh ơi, thơ chỉ là hạt giống Đâu thể nào đón cơn sóng thay ta Nhưng gieo trồng sẽ có lúc nở hoa Cứ làm theo điều tim ta mách bảo! Nếu một mai giữa bộn bề mỏi mệt Anh vô tình đọc hết mấy vần thơ Thấy lòng mình dịu xuống một đôi giờ Thì câu chữ cũng tình cờ có nghĩa. Em viết chúng từ những điều thấm thía, Chút chạnh lòng, chút nghĩa với chút thương Gom nắng mai cùng vài giọt mù sương Đem hong lại những đoạn đường mỏi bước. Nên anh nhé, chẳng cần đem tiền cược, Cũng chẳng cần hỏi giá những vần thơ Nếu thích rồi, cứ giữ lấy mà mơ Thơ em tặng, chứ bao giờ em bán! Lục Bình

MÂY

  Mây kia chắc chẳng biết buồn Ngày ngày theo gió đi muôn phương trời. Mây kia có biết chuyện đời, Nhọc nhằn vất vả bao thời đắng cay? Mây cười đâu phải riêng ai Vốn đều có đủ đắng cay ngọt bùi Mây kia cũng trãi đủ mùi Gió sương bão tố ngậm ngùi bao phen Và rồi qua khỏi đêm đen Trời quang mưa tạnh, mây thêm sắc hồng Em ơi đừng quá bận lòng Dù cho là cá là rồng đều hay! Lục Bình

NẾU CUỘC ĐỜI...

  Nếu cuộc đời phải qua nhiều cay đắng Em muốn làm bông hoa trắng vô lo Hương ngọt ngào, nở rộ chẳng đắn đo Có nghĩ đâu những lý do thua thắng?! Nếu cuộc đời vốn không nhiều may mắn Em muốn làm tia nắng lúc bình minh Đâu nhất thiết cả thế giới ngắm nhìn Chỉ cần biết, chính mình nguồn ấm áp Lục Bình

AN NHÀN

  Đêm nay trăng sáng êm đềm Mời người ghé lại bên thềm cùng ta Rót trà, nâng chén ngắm hoa Hàn huyên đôi chuyện, ngân nga câu vần. Ngoài thềm gió thoảng lâng lâng Trong hiên ta viết mấy vần thơ vui Chẳng màng thế sự ngược xuôi An nhàn một tối trăng ngồi cùng ta! Lục Bình

LÀM SAO?

  Trớ trêu sợi chỉ tơ hồng Ai trao một nửa tấm lòng cho tôi? Thành duyên thật quá xa xôi Nhưng mà cắt đứt, lòng tôi chẳng đành! Nhiều lần tự nhủ "ghét anh" Mà sao nỗi nhớ lại đành nghiến đai Đêm về chẳng nói cùng ai Mà nghe nước mắt kéo dài canh thâu. Muốn quên, chẳng dễ gì đâu Muốn thôi nhung nhớ, càng sầu càng thương. Biết rằng chẳng thể chung đường Cố quen quạnh quẽ đêm trường đơn côi Giúp con đi hỡi trời ơi, Làm sao quên được một người đã thương? Làm sao dứt khỏi tơ vương Làm sao gặp lại, dững dưng cho đành?! Lục Bình

NẮNG VẼ

Nắng vẽ bóng nghiên ở bên đường Hài lòng tạo nét chút hoa hương Tranh này khác chi là thủy mạc Họa phẩm nhiều hơn cả đế vương! Lục Bình

ĐỐI NHÂN XỬ THẾ NƠI CÔNG SỞ - 50 TÌNH HUỐNG VỚI NHỮNG CÁCH ỨNG XỬ KHÉO LÉO

  Đi làm lâu rồi, người ta thường nhận ra một điều: năng lực giúp chúng ta có được một vị trí, nhưng cách ứng xử lại ảnh hưởng rất lớn đến việc chúng ta có thể đi được bao xa có cơ hội thăng tiến hay không. Ở nơi làm việc, không phải tình huống nào cũng có một đáp án rõ ràng. Có khi bạn được sếp khen trước cả phòng nhưng lại không biết nên đáp thế nào để vừa thể hiện sự biết ơn, vừa không khiến đồng nghiệp cảm thấy mình đang tự mãn. Có khi khách hàng nổi giận trong khi lỗi không hẵn thuộc về bạn. Có khi đồng nghiệp cố tình đẩy trách nhiệm. Có khi đối tác nói những lời quá riêng tư. Cũng có khi một người có quyền lực hơn bạn dùng sự quan tâm, lời khen hay lợi ích công việc để từng bước vượt qua ranh giới nghề nghiệp. Trong những tình huống như vậy, điều khó nhất không phải là “nói câu gì cho hay”. Điều khó hơn là biết: Khi nào nên mềm. Khi nào nên cứng. Khi nào nên giải thích. Khi nào nên im lặng. Khi nào nên nhường một bước. Và khi nào nhất định phải bảo vệ giới hạn ...