Bài đăng
HOA BAN TRẮNG
Phần 1: Những thứ quan trọng Tôi tên Quyền. Năm nay tôi bốn mươi bảy tuổi. Nếu có ai hỏi tôi ở tuổi này rằng thứ gì quan trọng nhất trong đời, có lẽ tôi sẽ không trả lời ngay. Tiền? Sự nghiệp? Tình yêu? Gia đình? Sức khỏe? Hay chỉ đơn giản là một cuộc đời bình yên? Hai mươi năm trước, tôi có thể trả lời câu hỏi ấy rất nhanh. Tôi sẽ nói là tiền. Hoặc nếu muốn nghe cho có vẻ đàn ông một chút, tôi sẽ nói: sự nghiệp. Mười năm trước, có lẽ câu trả lời vẫn không khác là bao. Nhưng sáng nay, ngồi trước hiên nhà nhìn một vệt nắng bò chậm qua mấy viên gạch cũ, tôi bỗng thấy những câu trả lời ấy không còn chắc chắn nữa. Mẹ gọi điện cho tôi từ sáng sớm. Bà hỏi: — Tết này con có về sớm được không? Tôi vừa nhìn màn hình máy tính vừa đáp: — Con chưa biết nữa mẹ. Cuối năm nhiều việc lắm. Mẹ im lặng một lúc rồi cười: — Ừ, làm được thì làm. Mẹ hỏi vậy thôi. Cuộc gọi chỉ có thế. Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhìn vào bảng công việc còn dang dở. Nhưng không hiểu sao ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
VẺ BỀ NGOÀI QUAN TRỌNG ĐẾN THẾ Ư?
Ngày trước, tôi từng nghĩ đơn giản lắm. Chỉ cần mình sống tử tế, yêu một người bằng tất cả những gì mình có, chân thành một chút, biết nghĩ cho người khác một chút, thì rồi người ta cũng sẽ đáp lại và yêu thương mình như cách mà mình thương người ta vậy. Tôi tin vào cái gọi là “đẹp từ tâm”. Tin đến mức có một thời, tôi chẳng mấy quan tâm mình trông như thế nào. Tóc sơ rối thì kệ tóc sơ rối. Áo mặc lâu đến bạt màu cũng chẳng sao chỉ cần đồ sạch sẽ không rách rưới là được. Có hôm soi gương thấy mặt mũi phờ phạc, tôi còn tự an ủi: “Không sao, người thương mình sẽ thương cả lúc mình xấu xí.” Nghe thật cảm động. Và cũng thật ngây thơ. Cho đến một ngày tôi nhận ra, cuộc đời hình như không có đủ kiên nhẫn để ngồi xuống tìm hiểu xem một người có tâm hồn đẹp đến đâu. Người ta nhìn thấy bạn trước khi nghe bạn nói. Nhìn mái tóc trước khi biết bạn đã thức bao nhiêu đêm. Nhìn làn da trước khi biết bạn đã khóc bao nhiêu lần....
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
DỰA VÀO AI ĐÂY?
Em như nhánh liễu, cành đào Mong manh trong gió, dựa vào ai đây? Dựa chàng thì sợ đổi thay Dựa trăng trăng khuyết, dựa mây mây dời Dựa hoa, hoa cũng tàn rồi Dựa sông, sông chảy chẳng ngồi đợi em Dựa nắng, nắng tắt về đêm Dựa mưa, mưa tạnh bên thềm mà thôi Dựa vào cánh bướm rong chơi Bướm bay theo gió, để người ngẩn ngơ Dựa vào một áng văn thơ Trang thơ khép lại, ai ngờ được đâu Dựa vào con nước qua cầu Nước xuôi chẳng hẹn ngày sau quay về Dựa vào hứa hẹn câu thề Lời theo gió cuốn, đâu hề còn đây Thôi thì chẳng dựa vào ai Tự mình đứng vững, tự tay mình làm! Lục Bình Đôi khi, một khoảng lặng cho riêng mình, một cuốn sách hay hay chút hương thơm dịu nhẹ cũng đủ để ta học cách yêu thương và vững vàng hơn trong thế giới của chính mình.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
CƠN MƯA NGÀY ĐÓ
Mưa rào bất chợt ghé qua Anh vào trú tạm hiên nhà chiều nay Nhấp trà mà chợt thấy say Chắc vì ánh mắt như mây của chàng Từ hôm ấy, tim rộn ràng Dường như nhớ nhớ, lại càng nhớ hơn Gió qua thoáng chút cô đơn Trà hoa ngày trước nhạt hơn rất nhiều Em thề, em chẳng hề yêu Chỉ là như thiếu mưa chiều ướt vai Chỉ là hoa cỏ đổi thay Sau cơn mưa ấy, lại đầy sắc tươi Em thề, chẳng nghĩ về người Chỉ là nhơ nhớ, nụ cười chút thôi Thỉnh thoảng nhìn áng mây trôi Lòng em se sắt ngắm đôi chim trời Thấy anh qua ngõ muốn mời Người dưng thật khó cất lời làm sao Chắc vì cách một bờ rào Có mời trà nóng, người nào tiện chân Ngày ngày cứ thế bâng khuâng Em ra tưới nước ở sân đợi chờ Đợi chờ ánh mắt hững hờ Đợi chờ mây lại bất ngờ trút mưa Và rồi một thoáng g...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
HOA
Mỗi người tựa một loài hoa Nở vào ban sáng, nở qua giờ chiều Loài thì sắc thắm yêu kiều Loài thì thơm ngát, mỹ miều khác nhau Đừng so chi thấp với cao Mỗi loài mỗi vẻ chứ nào kém chi Bạn - tôi cũng một xuân thì Cùng nhau nở rộ chẳng bì chẳng tranh! Lục Bình Đôi khi, một cuốn sách nhỏ hay một món đồ bình dị cũng đủ để ta tìm lại chút thư thái và học cách yêu vẻ đẹp riêng của chính mình.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
THĂM MẸ
Bao lâu rồi con chưa về thăm mẹ Gió sau hè, nhè nhẹ bỗng nhớ quê Ngôi nhà ấy còn được mấy lần về Và nhìn thấy mẹ bưng sề sảy thóc Chỉ vừa nghĩ thôi, con chưa hề khóc Mà lệ ròng, sợ tóc mẹ nhanh phai Một trăm tuổi thì còn lại nhiêu ngày? Một trăm tuổi chẳng dài như con nghĩ!! Thời gian kia, trôi quá nhanh mẹ nhỉ Và dòng đời vốn dĩ chẳng chờ ai Vậy đường trường con gác lại ngày mai Để thảnh thơi hôm nay về thăm mẹ! Lục Bình Giữa nhịp sống vội vàng, món quà lớn lao khiến cho mẹ hạnh phúc nhất chính là gặp gỡ và ở bên mẹ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Có những lần tha thứ là vì yêu người... Lần cuối rời đi là để thương mình!
Tôi từng nghĩ yêu một người là phải biết tha thứ. Hồi còn bé, tôi thấy người lớn giận nhau rồi lại làm lành dễ dàng lắm. Ba với mà đang giận nhau. Ba vẫn mua cho má bó rau, rồi má nấu cho ba nồi canh chua. Hai người chẳng ai nói xin lỗi, cũng chẳng ai nhận mình sai. Đến tối vẫn ngồi cạnh nhau coi tivi, lâu lâu cãi thêm một câu cho có lệ, rồi ngủ. Tôi cứ tưởng tình yêu chắc là vậy. Giận thì giận. Buồn thì buồn. Thương nhau rồi thì thôi. Sau này yêu mới biết, có những chuyện không thể “thôi” dễ dàng như một nồi canh chua nguội đi rồi hâm lại. Có những câu nói người ta buột miệng nói ra, mình nghe một lần nhưng nhớ cả đời. Có những lời xin lỗi nghe rất chân thành, nhưng cái đau đã nằm lại đâu đó trong lòng, lâu lâu trở mình một cái là nhói. Và có những người, mình thương đến mức cứ nghĩ chỉ cần họ quay lại ôm mình một cái, dù họ làm trời sập thì mình cũng cho qua. Tôi đã từng như thế. Anh làm tôi buồn. Tôi khóc. Anh xin lỗi. Tôi tha thứ. Rồi anh lại làm tôi buồn. Tôi lại khóc. Anh l...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác